10 năm làm công nhân, có lúc con \”đuổi\” mẹ vì không nhận ra

Những ngày đầu đông, khớp ngón tay thêm nhức mỏi, chị Nguyễn Thị Len (sinh năm 1991) – công nhân Công ty TNHH Samsung Display Việt Nam (SDV) phải đi bộ một quãng xa để mua thuốc. Cảnh ốm đau một mình, chị Len đã phải chịu đựng suốt gần 10 năm qua…

10 năm làm công nhân, 9 năm phải xa con

Quê ở Phú Thọ, tốt nghiệp xong cấp 3, chị Len học thêm nghề kế toán tại một trường trung cấp gần nhà. Sau khi ra trường, cô gái trẻ xin làm công việc tiếp thị sản phẩm tại Hải Phòng.

Những ngày phải đi lại cả trăm cây số, đồng lương bèo bọt… khiến chị phải xin nghỉ việc. Về quê, không có việc làm, chị được giới thiệu làm công nhân tại Khu công nghiệp ở Bắc Ninh. 

Sau nhiều lần chuyển trọ, hiện chị Len thuê trọ một mình tại xã Kim Chung (huyện Đông Anh, Hà Nội). Hôm nào đi làm, chị dậy thật sớm để di chuyển từ phòng trọ đến điểm xe đón công nhân. 2 hôm nay chị Len được nghỉ vì đã làm ca kíp 4 ngày.

Chị Len đã có 2 con, vì công việc nên 3 mẹ con hay phải xa cách. Người mẹ 2 con này nhớ lại, có lần chị đi làm ở công ty khi về phòng trọ thì không thấy các con và chồng đâu. Tối hôm trước, cả nhà bảo nhau hôm sau cùng nhau về quê nghỉ lễ 30.4. Nhưng phòng trọ chật hẹp, không có điều hòa nên mọi người về quê trước mà không báo.

\”Tôi đi làm về, mở cửa phòng không có ai. Hóa ra mọi người đã về quê cả rồi. Lúc ấy, tủi thân rớt nước mắt luôn…\” – chị Len kể.

Nói về con, nữ công nhân 30 tuổi có nhiều kỷ niệm không thể nào quên. Hồi con còn nhỏ, chị đi làm cứ 1-2 tháng sẽ về thăm con 1 lần. Thời gian đó, con không theo mẹ, thậm chí \”đuổi\” chị ra xa vì không nhận ra mẹ. Chị phải đợi lúc con đi ngủ mới dám ôm con vào lòng. \”Giờ đây con lớn, con đã biết thương mẹ hơn rồi\” – chị Len tươi tắn nói.

Làm công nhân 10 năm nhưng đến 9 năm chị Len phải xa con. Trước kia, khi chưa có dịch, 2 vợ chồng chị thường dành thứ 7 để đi xe máy về quê ngủ với các con 1 đêm rồi sáng sớm mai trở lại thành phố. Đợt dịch này, đã 3 tháng không thể về bên các con, chị Len chỉ có thể gặp con qua màn hình điện thoại.

Nhìn hình ảnh con qua video, câu nói: “Mẹ ơi con nhớ mẹ lắm” từ cậu con trai 3 tuổi khiến chị Len rơi nước mắt. 

Nhiều lần chị hứa về thăm con nhưng lại \”hụt\” vì lỡ chuyến xe hoặc bị cách ly. \”Con nghĩ mẹ sắp về nên khoe khắp xóm: Mẹ con sắp về rồi đấy. Đến khi biết tôi không về được, nó nói: \”Mẹ lừa con rồi\”. Tôi lại phải xin lỗi con…\” – chị Len nói.

Trụ cột chính trong gia đình

Chồng chị Len vừa làm lao động tự do trong công trường vừa chạy Grab, còn chị làm công nhân. Dịch COVID-19 bùng phát, Hà Nội phải giãn cách, chồng chị không kiếm ra thu nhập nên cũng về quê với 2 con và ông bà nội. 

Vợ chồng chị bảo nhau bỏ tiền vốn bao năm tích lũy để chồng về quê lập trang trại nhỏ. Trang trại của gia đình chị nuôi dê, cá, ốc… Để có tiền đầu tư, ngoài số vốn ít ỏi, chị Len phải đi vay mượn mỗi nơi một ít. 

Trung bình, mỗi tháng chị Len kiếm được khoảng 10 triệu đồng. Trong đó, chị gửi về cho các con 8 triệu, còn lại 2 triệu chị để chi trả tiền thuê trọ cùng sinh hoạt phí. Phòng trọ ọp ẹp, ẩm thấp có giá 800.000 đồng/tháng, chị Len tặc lưỡi “phải chấp nhận thôi\”.

Đều đặn mỗi ngày, 6h sáng thức giấc, chị đón xe của công ty rồi xuống khu công nghiệp ở Bắc Ninh để bắt đầu công việc. Chị Len may mắn vì được công ty tạo điều kiện làm việc theo ngày mà không bị cắt giảm giờ làm do dịch.

Được hỏi về áp lực khi phải xoay xở một mình, chị Len bày tỏ: “Ở đây một mình lúc ốm đau tủi thân lắm. Nhưng bố mẹ đã có tuổi, con cái còn nhỏ, trang trại lại chưa có nguồn thu nên tôi phải cố gắng\”.

Là trụ cột chính của cả gia đình nhưng chị Len chưa bao giờ than vãn. Nữ công nhân chỉ mong tương lai gần được ở gần con, đỡ đần mẹ chồng việc chăm nom các con…

Previous post Mở lại đường bay quốc tế để phục hồi kinh tế
Next post Chuẩn bị tiêm hơn 99.000 liều vaccine cho trẻ em
%d bloggers like this: