Ngọn gió mùa đông – Thơ của Nam Thanh

Ngọn gió mùa đông - Thơ của Nam Thanh - ảnh 1

Thấy hẫng một bụi tóc trên vai
Vắng một hơi ấm giữa bàn tay
Một ánh mắt lơ lửng đâu đây
Một giọng nói dính vào ý nghĩ
Một nụ cười theo người như áo mặc
Một tiếng khóc nén trong lồng ngực
Từ từ rơi ra mà hoang mang cả hồn người

Những mùa đông gió kêu đầy trời
Tai mắt mọc thêm ngóng gió đông thổi điều gì tới
Chợt mơ hồ một mùi hương từ xa ngái
Thời thơ trẻ vụt về
Với mối tình vụng dại
Mùi mái tóc cài hương nhu
Mùi con gái…

\\n

Lòng sợ hãi nếu không còn ngọn gió mùa đông!

Previous post Những người sợ mất điện thoại hơn mất ví tiền!
Next post Đội phản ứng nhanh ở điểm nóng Covid-19
%d bloggers like this: