‘Người nhớ người quên – lạc nhau giữa phố’ của chàng trai miền Tây lên Sài Gòn

Nguyễn Hữu Phiên An, tác giả của tác phẩm mới Người nhớ người quên – lạc nhau giữa phố tên thật là Nguyễn Viễn Thông (sinh năm 1990) tại Vĩnh Long. Anh đến TP HCM theo học khoa Báo chí – truyền thông (Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn TP HCM) năm 2008. Tốt nghiệp năm 2012, chàng trai miền Tây quyết định ở lại Sài Gòn – TP.HCM để theo đuổi công việc trong ngành báo chí – truyền thông cho đến nay. Và Người nhớ người quên – lạc nhau giữa phố là tản văn đầu tay của anh.

V ‘Người nhớ người quên – lạc nhau giữa phố’ của chàng trai miền Tây lên Sài Gòn - ảnh 1
Tác giả Nguyễn Hữu Phiên An trong buổi ra mắt sách chiều 19.11 tại TP.HCM
 ‘Người nhớ người quên – lạc nhau giữa phố’ của chàng trai miền Tây lên Sài Gòn - ảnh 2

‘Người nhớ người quên – lạc nhau giữa phố’ do NXB Dân Trí vừa ấn hành.

 ‘Người nhớ người quên – lạc nhau giữa phố’ của chàng trai miền Tây lên Sài Gòn - ảnh 3

Các khách mời đã đặt nhiều câu hỏi thú vị cho tác giả cuốn sách mới

ÂN NGUYỄN

Cuốn sách là những trang viết đầy cảm xúc của một chàng trai Miền Tây khăn gói lên Sài Gòn ăn học và lập nghiệp tại mảnh đất này 13 năm qua. Như anh nói, đó là hơn một thập niên “sống, thương, nhận và trả lại” cho phố: Không chỉ là tình yêu, mà còn nhiều thứ khác. Đó là những gì như tác giả chia sẻ: “Năm tháng qua đi, những chuyện lưng chừng, không trọn vẹn nghĩ lại càng lúc càng thấy đẹp. Bi ai và tiếc nuối cũng trôi nhẹ từ lâu. Người ta chẳng phải từng bảo, khoảng khắc đẹp nhất là khi sắp viên mãn sao? Đó là dịp chờ hoa sắp nở, chờ trăng sắp tròn, chờ giao thừa sắp đến. Ai không mong mình được hạnh phúc, nhưng cuộc tình kiếm hạnh phúc đời này có thực là đi đến một điểm đích? Hạnh phúc có phải là một hòm kho báu chờ chúng ta vượt tuyết băng đồng để khám phá? Hay hạnh phúc chính là khoảnh khắc, là năm tháng chìm nổi, là hành trình, là quá khứ, là chính giây phút này?\”.

Cũng theo Nguyễn Hữu Phiên An: \”Chẳng biết đời sẽ còn ngắn dài ra sao, được mất thế nào. Có khi một ngày lại định nghĩa hạnh phúc là điều gì đó khác lắm, mà giờ không nghĩ ra được. Nhưng ít ra hiện tại, một lần nhớ lại người xưa, một câu chào với tình cũ, một tin nhắn từ cố nhân…chẳng còn khiến bản thân nghẹt thở, mà chỉ thấy tinh khôi, dịu ngọt. Có lẽ, khi không còn cảm giác ân hận về quá khứ, người ta sẽ hạnh phúc”.

 ‘Người nhớ người quên – lạc nhau giữa phố’ của chàng trai miền Tây lên Sài Gòn - ảnh 4

Tác giả Nguyễn Hữu Phiên An với tác phẩm mới Người nhớ người quên – lạc nhau giữa phố

NVCC

Vì vậy, cuốn sách mới của anh gồm những chuyện không đầu không đuôi, đa phần không trọn vẹn, nhưng lấp lánh an yên. Cuộc sống của tác giả cũng như bao thị dân khác, thế hệ Y và Z, với tình cảm trai gái, bạn bè và những cảm nghiệm về cuộc sống và công việc. Tất cả là một thế giới đa màu, đủ dư vị của hạnh phúc – chia ly, nhớ nhung – quên lãng. Dù vậy, nội dung tản văn không giật gân, an lành như đời vốn thế. Tác phẩm như những suy nghĩ đại diện cho những người trẻ, trải nghiệm mười năm biến đổi của bản thân và Sài Gòn nên tản văn mang đậm hơi thở của cuộc sống người trẻ đương đại. Họ là những con người sống không tách rời mạng xã hội, quay cuồng trong tương quan công việc và yêu đương, cố bám trụ ở đây cũng có, chọn từ biệt chốn này cũng có.

Thế giới LGBT không trọn vẹn

Thế giới của tản văn cũng đa dạng bản dạng giới, không né tránh LGBT nhưng cũng không mượn đó để giật gân, câu khách. Nó dung chứa mọi kiểu người, nhiều loại tâm tư, tựa như Sài Gòn hào phóng đón nhận mọi khuôn mặt, nhiều tính cách cùng hội tụ về đây.

\\n

Rất nhiều khả năng, bất kỳ ai đọc quyển sách sẽ thấy có một chút gì đó giống mình ở trong đó. Đó là những chi tiết giản dị, dễ bị lãng quên hay quá hiển nhiên trong đời sống đến độ không ai viết ra thành sách. \”Tản văn không đi giải quyết bất kỳ câu chuyện gì lớn lao, tranh luận về nhân sinh xã hội, dù nó có nhắc đến những ngày Sài Gòn giãn cách vì Covid-19. Và trên hết, dù lãng đãng trôi trong những dòng tâm tình xoay quanh chuyện yêu đương là chính, nhưng tác giả khẳng định đó “không phải là một cuốn sách ngôn tình”, Nguyễn Hữu Phiên An nhắn nhủ.

Đó còn là những bạn gái cũ của An hoặc của bạn bè, đồng nghiệp An. Những cuộc tình không có đúng sai, và sau nhiều năm chia tay nhìn lại thì đã hết giận hờn hay vấn vương, điều mà không phải ai cũng làm được. Tất nhiên, họ vẫn có những lấn cấn nhẹ trong lòng mà mãi sau này mới nói ra, hoặc không bao giờ nói ra.

Đó còn là chuyện về một thằng bạn nhậu Bisexual ế quanh năm, chăm chỉ đi làm mai mối cho người khác nhưng chuyện tình của chính mình thì không có đâu. Một thằng em (gay) với tâm tư lạ thường An mãi mãi không biết tên, đã chọn rời thành phố. Cô em gái đồng nghiệp ghét ăn chè đậu đỏ nhưng bị chú An giục ăn chè đậu đỏ mỗi lần thất tịch để sớm có bồ. Một bạn không tên đã lâu không gặp, cứu An vài lần tâm trạng chìm nổi trong đêm, nay thường khoác áo lam trong sân nhà Phật.

 ‘Người nhớ người quên – lạc nhau giữa phố’ của chàng trai miền Tây lên Sài Gòn - ảnh 5

Mục tiêu đặt ra là đến tuổi 30 phải hoàn thành xong cuốn sách nhưng vì Covid-19 lần thứ tư bùng phát mang tới…3 tháng để tác giả Nguyễn Hữu Phiên An hiện thực hóa mong ước.

 ‘Người nhớ người quên – lạc nhau giữa phố’ của chàng trai miền Tây lên Sài Gòn - ảnh 6

Tác giả (phải) và niềm vui của bạn bè khi có trên tay tác phẩm mới.

ÂN NGUYỄN – NVCC

Điểm nhấn của phần 2 là 2 tản văn Sau nàyKhóa lòng, xoay quanh An, người yêu cũ tên Yến và cậu em không ruột rà tên Dư. An và Yến là một mối quan hệ từ người yêu cũ trở thành chốn thân thiết, nhưng chẳng thể quay lại. Trong khi, Dư là cậu bé Gen Z của thế giới đam mỹ, làm “đau đầu” cả An và Yến. Câu chuyện của cả 3 đan xen, tác giả cũng chẳng rõ, họ buồn hay vui nhiều hơn. Cuối cùng chẳng có hạnh phúc nào là trọn vẹn. Nhân vật “chị” không tên trong Đậu biếc cũng trải qua bao năm yêu xa, từ chối tình gần, để cuối cùng rẽ sang con đường khác. Hay như Chi cũng phải chục năm chìm nổi với tính cách khác biệt mới gặp được chàng phi công Gen Z, quay về với cuộc sống bình yên. Trịnh cũng vậy, sau hàng chục năm phong lưu, giàu có, giờ cũng chọn hướng đi mà An không ngờ tới. Còn bản thân An, khi chìm nổi ở đời cũng đủ nhiều, chợt gặp lại người xưa. Cả hai tìm lại ngày tháng an lành, nhưng chẳng còn yêu đương hay chồng vợ.

“Dù sách chủ yếu nói về chủ đề yêu đương nhưng thú thật tôi không phải là một người hâm mộ các thể loại tiểu thuyết tình cảm. Tôi đơn giản chỉ là viết lại những điều mình tâm tư nhất trong chục năm thanh xuân nhất đời vừa qua. Mà ở tuổi ấy, những khuôn mặt đã cùng mình khóc cười, thề hẹn…thì làm sao có thể quên được. Hầu hết các câu chuyện trong sách đều dang dở, nhưng không đau đớn, luyến tiếc. Ngược lại, tôi hy vọng độc giả cảm thấy bình an sau khi gấp sách lại” tác giả Người nhớ người quên – lạc nhau giữa phố Nguyễn Hữu Phiên An tâm sự.

\”Tôi và Daisy không quan tâm nhiều đến kiểu tình yêu của người xưa, rằng gặp gỡ ai đó ở đời này chính là nhân duyên mà chúng ta: hoặc gieo để gặt, hoặc nợ để trả, hoặc dang dở để đến lúc hoàn thành. Chúng tôi từng không quan tâm điều đó. Nhưng khi chúng tôi rời nhau nhiều năm, đắm mình trong những quan điểm yêu đương khác thường và cấp tiến do chính bản thân tạo ra, cuối cùng nhận ra: nếu không tin nhân duyên có thể đuổi bắt người ta từ kiếp này qua kiếp khác, thì trong chính hiện tại, những buồn – vui của tháng ngày gắn bó cũng không thể qua loa khỏa lấp, chối từ hay che giấu, vì nó là hạt giống của sự lâu dài. Khi chúng tôi chọn chơi trò chơi, với người vờ quên và người chấp nhận một kẻ không cần nhớ, thì chúng tôi đã vứt đi hạt giống để tình cảm nảy nở thành hoa trái”.

Trích Vờ quên.

Nhưng cũng đến ngày, Lam cắt chỉ mà không hề báo trước. Minh càng không hiểu, vì mới đó cô và anh còn nói chuyện với nhau nhiều hơn bình thường. Mùa dịch ở Sài Gòn là lúc những mối quan hệ của chúng ta sắp xếp lại, có khi tạm thời, có khi vĩnh viễn. Những mối quan hệ đó, được điều chỉnh bằng trực tuyến. Đó là nơi một ánh mắt lảng đi, một cái nhìn bâng quơ ra phố, một bàn tay buông thõng, hay một lần vuốt tóc suy nghĩ không bị bắt gặp. ‘Bạn em nói rằng, hai tháng ít ra đường giúp cô sàng lọc những chân tình. Có những người ít liên hệ đã lâu, giờ quan tâm nhau hàng ngày. Còn vài người, từng sáng đón chiều đưa, đột nhiên nhợt nhạt’’.

Trích Biến mất.

Previous post Sau Mỹ, đến Anh tính chuyện tẩy chay ngoại giao Olympic Bắc Kinh 2022
Next post Độc, lạ siêu thử thách bịt mắt phân biệt sự vật bằng khứu giác
%d bloggers like this: